Bài văn Nghị luận về câu nói: Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm

Mời quý thầy cô cùng các bạn học sinh cùng tham khảo bài văn mẫu Nghị luận xã hội: Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm được Văn mẫu đăng tải sau đây.

Tài liệu bao gồm dàn ý chi tiết kèm theo 3 bài văn mẫu Nghị luận xã hội: Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm được chúng tôi tuyển chọn từ bài làm hay nhất của học sinh trên cả nước. Qua tài liệu này giúp các bạn có thêm nhiều ý tưởng, gợi ý cho việc hoàn thiện bài văn của riêng mình, để chuẩn bị bài ở nhà và làm bài tốt trên lớp trên lớp. Mời các bạn cùng tham khảo và tải tài liệu tại đây.

Dàn ý Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm

Bài văn Nghị luận về câu nói: Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng

Mở bài

Con người khi trao đi yêu thương cho người khác, tức là họ cũng đã nhận lại yêu thương cho mình, và con người đó luôn có được những điều tốt đẹp cho bản thân và cho những người xung quanh nữa. Có lẽ đó cũng chính là nội dung của câu ngạn ngữ mà người Bungari muốn gửi tặng đến tất cả chúng ta “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”.

Thân bài:

1. Giải thích

Hoa hồng là loài hoa đẹp nhất trong các loài hoa, nó là biểu tượng cho tình yêu và hạnh phúc từ bao đời nay. Hoa hồng đây chính là ẩn dụ cho tình yêu thương, sự sẻ chia. Còn hương thơm chính là điều tốt đẹp mà ta đón nhận được khi ta trao đi tình yêu thương đó. Hoa hồng có mùi hương rất đậm nên trao cho người khác rồi mà hương thơm vẫn còn đọng mãi trên bàn tay ta. Nói như thế có nghĩa là hương thơm là hệ quả của việc trao tặng hoa hồng. Nói một cách khái quát, khi ta trao những điều tốt đẹp cho người khác là lúc lòng ta rộng mở, tình yêu thương của ta sẽ trở thành sức mạnh là thứ hương thơm làm sảng khoái cho ta và biết bao người. Chính việc làm tốt đẹp của ta là bông hoa ngát hương cho cuộc sống thêm tươi đẹp. Từ đó thế giới sẽ bớt đi bất hạnh và bệnh vô cảm sẽ bị đẩy lùi.

2. Chứng minh tính tích cực của câu ngạn ngữ:

Câu phương ngôn đưa ra một quan niệm sống tích cực: Sống là phải biết quan tâm sẻ chia, dâng tặng người bên ta, quanh ta những điều tốt đẹp “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.Người biết trao tặng hoa hồng, trao tặng yêu thương là người giàu có về tâm hồn. Giúp đỡ người khác, mang đến hạnh phúc cho người khác chính là cách để tô đẹp tâm hồn mình. Bạn nên nhớ rằng, khi bạn đang vui thì trên thế giới này có biết bao người đang buồn, khi bạn đang hạnh phúc thì quanh bạn đang có biết bao người rơi vào hoàn cảnh bất hạnh, thiếu may mắn. Nếu cuộc sống của bạn chỉ nghĩ cho riêng mình thì thế giới quanh bạn chỉ toàn những điều ích kỷ. Nhưng nếu bạn biết trao đi yêu thương chính là bạn đang chữa căn bệnh vô cảm cho chính mình vì “Nghèo nàn về vật chất dễ chữa, nghèo nàn về tâm hồn khó chữa”. Bạn đừng sợ khi yêu thương trao đi, nó không mất đi đâu bạn ạ mà ngược lại: Yêu thương trao đi là yêu thương nhận lại mãi mãi. Ta mang đến cho người khác sự tốt đẹp, chính là đang mang lại điều cao đẹp cho tâm hồn mình. Biểu hiện của yêu thương có muôn hình vạn trạng. Yêu thương tràn ngập khắp nơi, có nhiều cách để trao tặng. Đấy có thể là một ánh mắt quan tâm lo lắng hay cử chỉ ân cần với một người dưng khi người ấy đau buồn hay mệt mỏi. Đó có thể là nhường một chỗ ngồi cho người già trên xe Buýt hay dắt một em bé ăn xin qua đường. Điều mà ta đón nhận lại từ những người ấy phải chăng là ánh mắt cảm ơn là tình yêu trái tim của người mà ta trao tặng? Và cũng có khi chỉ đơn giản là cảm giác hạnh phúc, hài lòng về điều mình làm được cho người khác? Dù sao đi nữa, những thứ vô hình ấy mà ta nhận lại sẽ mãi là bất diệt. Tiền bạc, địa vị vật chất tiêu dần sẽ hết nhưng yêu thương càng tiêu đi, càng cho đi càng lớn dần lên. Người giàu có nhất trên thế giới chính là người có được nhiều hương thơm nhất từ những đóa hồng mà mình đã trao đi.

Cho và nhận ở đây không phải là một sự trao đổi qua lại một cách bình thường. Bởi khi cho đi những điều tốt đẹp, ta cũng cảm thấy sự thanh thản, niềm vui, niềm hạnh phúc trong tâm hồn ta, góp phần làm cho đời thêm đẹp, thêm vui. Chia sẻ niềm vui với mọi người là nhân đôi niềm vui đó. Những đóa hồng yêu thương ấy của trái tim con người đã viết nên bao câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Ca sĩ Ngọc Sơn, người từng bị cộng đồng mạng tẩy chay vì những hành động vui “thái quá”. Có ai ngờ được rằng đằng sau con người ấy lại là một trái tim giàu nghĩa, giàu tình. Anh là nhà từ thiện hàng đầu trong làng giải trí Việt: hàng tháng anh phát hàng tấn gạo cho người nghèo; hơn 10 năm qua, mỗi tháng anh ủng hộ cho quỹ trẻ em nghèo thành phố Hồ Chí Minh với số tiền là 20 triệu đồng; năm 2011 vừa qua, anh làm đơn xin hiến xác cho y học để các sinh viên nghành y có điều kiện học tập tốt hơn. Anh còn xuất hiện trong hầu hết các chương trình ca nhạc từ thiện gây quỹ cho người nghèo anh chính là tấm lòng thơm thảo của thành phố mang tên Bác.

Cô sinh viên tên Thúy trong chương trình “Viết tiếp ước mơ của Thúy”. Dù bị bệnh ung thư giai đoạn cuối nhưng Thúy vẫn chiến đấu với bệnh tật để đem trái tim yêu đời của mình để kết nối với muôn triệu trái tim con người Việt Nam cùng nhau làm nên chương trình thiện nguyện: Vì trẻ em bị bệnh ung thư. Cũng như vậy, tôi lại nhớ đến câu chuyện về bạn Nguyễn Thúy Vy (Đà Nẵng), bị bệnh ung thư gan giai đoạn cuối nhưng Vy vẫn thi ĐH và sau kỳ thi ĐH năm 2010, Vy đã đến bệnh viên Đa khoa Đà Nẵng, tình nguyện hiến trái tim mình cho bệnh viện để kéo dài sự sống cho những người mắc chứng bệnh tim. Cùng đó là những anh chị sinh viên, học sinh, thanh niên tham gia phong trào Hiến máu nhân đạo. Một giọt máu hồng là một sự sống được tiếp nối, một giọt máu hồng là một tấm lòng ngan ngát hương thơm trao đi để kéo dài sự sống cho biết bao nhiêu người.

Văn học là tấm gương phản ánh cuộc sống. Câu chuyện trong Chiếc lá cuối cùng của Ơ Henry thật cảm động; khi mà tình yêu thương được lên ngôi nơi một phố trọ nghèo, cái phố trọ ấy thật gần gũi bởi cuộc đời đã bước vào văn chương. Cụ Berhman hi sinh cả sự sống của mình để đem lại cho Giônxi niềm tin vào cuộc sống đúng hơn là sự sống của chính cô. Cô gái ấy đã chiến thắng được cái chết và lại tiếp tục thực hiện những ước mơ của mình. Chính là nhờ từ “đóa hồng” của cụ Berhman. Điều kỳ diệu ấy đã khiến cho sự ra đi của cụ mới nhẹ nhàng, thanh thản vô cùng. Ông họa sĩ già ra đi trong sự mãn nguyện bởi tình cảm yêu thương, lòng biết ơn của Giônxi và Xiu dành cho cụ mãi là đoá hồng ngát hương giữa đời. Anh thanh niên không tuổi không tên trong lặng lẽ Sa Pa mãi là một khúc nhạc của lòng hi sinh và sự hiến dâng cho đời. Họ mãi mãi là những con người ban phát hoa hồng cho những ai đang cần ban tặng.

3. Bài học nhận thức và hành động.

Câu nói: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm” là lời nhắc nhở, cảnh tỉnh cho con người về một quan niệm nhân sinh. Hãy trao tặng tất cả những gì bạn có, đừng chần chừ hay e ngại bởi những gì bạn nhận được còn nhiều hơn thế nữa. Ai cũng có quyền trao đi hoa hồng, ai cũng có quyền nhận lấy hương thơm. Hãy mở lòng ra với mọi người, với cuộc đời.Vậy mà, một điều đáng buồn là không phải ai cũng hiểu được ý nghĩa của yêu thương. Nhiều bạn trẻ suốt ngày không lo học tập mà chỉ biết chơi bời, học đòi lối sống thời thượng. Họ ăn chơi sa đọa, tiêu tiền như nước vào các trò chơi vô bổ như: quán Bar, vũ trường, đua xe… để từ đó, tương lai và tuổi trẻ của họ cũng tuột xuống dưới con dốc của cuộc đời. Thói ăn chơi ấy là căn nguyên của Bệnh vô cảm đang lấn áp và có nguy cơ biến con người thành tộc ác. Đúng như một hiền triết phương Tây đã từng nói “Nơi lạnh lẽo nhất không phải là Bắc cực mà là nơi thiếu tình thương của con người”. Vậy tại sao chúng ta không góp phần đem yêu thương để đẩy lùi sự vô cảm ấy?

Kết bài:

Với bản thân tôi, được sống trên cõi đời này là một hạnh phúc lớn lao. Cuộc sống đã ban tặng cho tôi bao điều kỳ diệu. Có lẽ vì vậy mà bản thân tôi luôn tâm niệm rằng: cuộc sống là sự sẻ chia và yêu thương. Nếu như chúng ta ai cũng sẻ chia, yêu thương thì thế giới này sẽ không còn khổ đau và bất hạnh mà chỉ toàn là hạnh phúc và niềm vui. Xin được lấy bốn câu thơ của Tố Hữu thay cho lời kết:

Xin gửi lại bạn đời yêu quý nhất

Còn mấy vần thơ một nắm tro

Thơ gửi bạn đường tro bón đất

Sống là cho, chết cũng là cho

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm – Mẫu 1

Nghị luận "Bàn tay ta tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm" | VFO.VN

Thượng đế đã trao cho loài người một thứ vũ khí để chống lại mọi khó khăn, khắc nghiệt của cuộc sống: đó là trái tim. Có một trái tim để đón nhận yêu thương, có một trái tim để cảm nhận được yêu thương, và yêu thương sẽ trở thành sức mạnh. Thế nhưng có ai đó chỉ thích đón nhận yêu thương chỉ từ một phía. Sự ích kỷ nhỏ nhen sẽ khiến không ít người có thể hiểu được rằng khi ta trao tặng cũng là ta đón nhận một điều gì đấy, bởi lẽ: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”.

Trong đời sống hằng ngày, bàn tay ta trao tặng bao nhiêu là thứ khác nhau cho những người xung quanh. Và hương thơm là hệ quả của việc trao tặng hoa hồng. Đóa hoa hồng ngát hương khi được trao đi thì bàn tay ta vẫn còn phảng phất cái hương thơm ngào ngạt của nó. Hoa hồng đây chính là ẩn dụ cho tình yêu thương. Còn hương thơm chính là điều tốt đẹp mà ta đón nhận được khi ta trao đi tình yêu thương đó. Nói một cách khái quát, khi ta trao tình yêu cho người khác, khi lòng ta rộng mở, tình yêu thương của ta sẽ trở thành sức mạnh. Như trong lời đề tựa cho cuốn sách Chichen soup for the soul của Karl Menninger: “Tình yêu thương là phương thuốc nhiệm màu cho cho tất cả chúng ta, cho cả người trao lẫn người nhận nó”.

Người biết trao tặng hoa hồng, trao tặng yêu thương là người giàu có về tâm hồn. Giúp đỡ người khác, mang đến hạnh phúc cho người khác chính là cách để tô đẹp tâm hồn mình. Vậy, nếu chỉ trao tặng thì đến lúc nào đấy tình yêu có cạn kiệt không? Vâng! Tất nhiên là không như vậy, bởi lẽ hoa hồng dù đã trao đi thì vẫn còn phảng phất hương thơm trên tay người trao tặng. Yêu thương trao đi là yêu thương nhận lại mãi mãi. Ta mang đến cho người khác sự tốt đẹp, đấy có thể là một ánh mắt quan tâm lo lắng hay cử chỉ ân cần. Biểu hiện của yêu thương có muôn hình vạn trạng. Yêu thương tràn ngập khắp nơi, có nhiều cách để trao tặng. Vậy, ta đón nhận được gì? Phải chăng chính là tình yêu – trái tim của người mà ta trao tặng? Và cũng có khi chỉ đơn giản là cảm giác hạnh phúc, hài lòng về điều mình làm được cho người khác? Dù sao đi nữa, những thứ vô hình ấy mà ta nhận lại sẽ mãi là bất diệt. Tiền bạc, địa vị vật chất sẽ hao mòn theo thời gian nhưng yêu thương lại theo thời gian được bồi đắp mà lớn dần. Người giàu có nhất trên thế giới chính là người có được nhiều hương thơm nhất từ những đóa hồng mà mình đã trao đi.
Những đóa hồng yêu thương ấy của trái tim con người đã viết nên bao câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Có một người đàn ông nơi vùng đất Bến Tre, dù chẳng khá giả gì nhưng lại giàu có lòng yêu thương – ông Lê Huỳnh. Ông Bụt trong đời thường ấy đã bỏ công đi khắp nơi vận động xây dựng những ngôi trường cho trẻ em khuyết tật. Ông tự mình vận động xin học bổng cho trẻ em nghèo khó. Biết bao đứa trẻ nghèo vùng quê nghèo Bến Tre đã trưởng thành nhờ tình thương nhận được từ trái tim nhân hậu của ông, như lời ai đó đã nói: “Mỗi người đều có thể trở nên vĩ đại, chỉ cần trái tim bạn chan chứa lòng khoan dung và tâm hồn bạn tràn ngập một tình yêu thương”. Từ một con người rất bình thường, ông Lê Huỳnh đã trở thành một ông Bụt giữa đời thường. Và ông đã được một tổ chức nhân đạo của Nhật Bản trao tặng giải thưởng cao quý dành cho những người đã có nhiều đóng góp thiết thực cho cộng đồng. Dù sống chỉ có một mình, không vợ con nhưng ông không hề cô đơn. Giờ ở Bến Tre, ông là người đông con cháu nhất; mỗi chiều về, trên đường có bao đứa trẻ gọi ông là “ông nội”, “ông ngoại”, có những người đã trưởng thành gọi ông bằng tiếng “Ba” thật đầm ấm, trìu mến, yêu thương. Đấy phải chăng chính là hương thơm từ những “đóa hồng” mà ông Lê Huỳnh đã trao tặng cho cuộc đời?

Hay, với chương trình “Ước mơ của Thúy”, cô bé Thúy mắc bệnh ung thư máu, sắp phải xa lìa cuộc đời mà vẫn cố gắng “làm một điều gì đó” cho những đứa trẻ bất hạnh có số phận nghiệt ngã như mình. Thúy vận động tổ chức một buổi trình diễn để quyên góp giúp ở những bệnh nhi nghèo mắc bệnh ung thư. Một đứa trẻ phải chịu nhiều bất hạnh như thế mà còn muốn trao tặng cho đời một cái gì đấy, và đó chính là tình yêu thương. Nay cô bé đã không còn, nhưng chương trình mang tên “Ước mơ của Thúy” vẫn được tiếp tục. Có lẽ không ai có thể quên cô bé ấy, em sống mãi trong lòng mọi người. Đấy chính là hương thơm bất diệt của đóa hồng mà Thúy đã trao.

Văn học là tấm gương phản ánh cuộc sống. Câu chuyện trong Chiếc lá cuối cùng của O’ Henry thật cảm động; khi mà tình yêu thương được lên ngôi nơi một phố trọ nghèo, cái phố trọ ấy thật gần gũi bởi cuộc đời đã bước vào văn chương. Cụ Behrman hi sinh cả sự sống của mình để đem lại cho Giônxi niềm tin vào cuộc sống – đúng hơn là sự sống của chính cô. Cô gái ấy đã chiến thắng được cái chết và lại tiếp tục thực hiện những ước mơ của mình. Chính là nhờ từ “đóa hồng” của cụ Behrman. Điều kỳ diệu ấy đã khiến cho sự ra đi của cụ mới nhẹ nhàng, thanh thản vô cùng. Ông họa sĩ già ra đi trong sự mãn nguyện bởi tình cảm yêu thương, lòng biết ơn của Giônxi và Xiu dành cho cụ mãi là đóa hồng ngát hương giữa đời. Vâng! Hương thơm đóa hồng của lòng yêu thương trắc ẩn kia là mãi mãi.

Vậy mà, một điều đáng buồn là không phải ai cũng hiểu được ý nghĩa của yêu thương, ý nghĩa của trao tặng: “Dù thiên đường cũng sẽ chẳng là gì nếu nơi ấy không có chỗ cho trái tim ngự trị”. Người ta thích đón nhận, người ta thích tích lũy cho bản thân. Cái bản ngã nhỏ nhen đôi khi chi phối và mang đến cho con người những quan niệm sống sai lệch. Nếu trong xã hội này ai cũng thích giữ khư khư những thứ tốt đẹp cho riêng mình thì xã hội ấy mới thật đáng sợ. Người ta không nhận ra rằng những điều tốt đẹp chỉ giữ được khi nó được trao đi. Khi ta trao tức là ta đã nhận được một được một điều gì đấy. Câu nói: “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm” là lời nhắc nhở, cảnh tỉnh cho con người về một quan niệm nhân sinh. Hãy trao tặng tất cả những gì bạn có, đừng chần chừ hay e ngại bởi những gì bạn nhận được còn nhiều hơn thế nữa. Ai cũng có quyền trao đi hoa hồng, ai cũng có quyền nhận lấy hương thơm. Hãy mở lòng ra với mọi người, với cuộc đời. Nhà thơ Tố Hữu từng viết: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.

Hãy để tình yêu thương tràn ngập cả thế giới này, hãy để những đóa hồng của bạn luôn ngào ngạt hương thơm. Hạnh phúc chính là khi ta trao nó cho người khác. Vâng! “Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”. Câu nói ấy chứa đựng một quan niệm nhân sinh đúng đắn, đáng cho ta xem nó như một phương châm sống. Điều ấy sẽ mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời này, bởi lẽ yêu thương là thứ vĩnh hằng duy nhất trên thế gian này.

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm – Mẫu 2

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm, người biết cho đi là người hạnh phúc nhất - Vạn Điều Hay

Chúng ta là con người, với những cá tính riêng và những nét độc lập, nhưng không đồng nghĩa với việc ta tách rời cộng đồng, ta vị kỉ, ích kỉ chỉ biết nghĩ đến bản thân, chỉ biết nhận mà không biết cho đi. Bởi thế, chúng ta cần thấu hiểu được rằng: “Bàn tay ta tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm”

Bông hồng là hình ảnh ẩn dụ cho những điều tốt đẹp, niềm vui, hạnh phúc. Bông hồng cho đi hay chính là việc biết sẻ chia những điều quý giá, tốt đẹp mà hạnh phúc đầy yêu thương đến người khác để tâm hồn mình, vương vấn những mùi hương, có nghĩa tâm hồn được nhận lại sự thanh thản, bình yên và an lành từ tâm hồn. đó là một cách sống đầy nhân văn và cao thương, bởi nó ca ngợi và cổ động khích lệ chúng ta hãy biết trao đi, biết sẻ chia những điều yêu thương hạnh phúc trong cuộc sống để tâm hồn được an lành, thư thái, thanh thản, và cũng để niềm vui được nhân đôi.

Đúng là như vậy, trong cuộc sống con người luôn tồn tại trong mối quan hệ với cộng đồng, không thể đơn lẻ duy nhất. chính vì vậy chúng ta nhận nhiều sự tác động từ bên ngoài, hơn nữa con người là một sinh thể yếu đuối, môi trường sống lại ngày càng phức tạp và dữ dội, chính vì vậy ta cần biết cho đi để khi cho đi ta được nhận lại từ người khác sự yêu thương, bảo vệ để cứu sống lấy chính mình. Hãy nghĩ mà xem, cuộc sống này được tạo nên từ muôn vàn những vật chất khác nhau, và ta đang hưởng thụ chính thành quả của một quá trình đằng sau đầy mệt nhọc. Vậy nên, ta không thể sống ích kỉ, vị kỉ chỉ biết nhận mà không biết cho đi, không biết trao yêu thương, hạnh phúc niềm vui cho người khác. Như vậy ta rẽ trở thành con quỷ dữ của lòng tự ái, sống ích kỉ với người khác, sẽ chẳng khác gì số phận của biển chết kia.

Khi trao đi bông hồng, ta cảm thấy thanh thản, nhẹ nhõm vì mình đã có đôi chút cống hiến cho con người và xã hội, chứ không phải chỉ là một kẻ ăn không ngồi rồi. tình yêu thương trao đi, tấm lòng thêm rộng mở. Niềm vui trao đi sự hạnh phúc càng được trọn vẹn, nhân đôi. Bông hồng ấy cũng có thể là nỗi buồn, sự đau khổ biết sẻ chia với mọi người để kịp đón nhận sự thấu cảm, không rơi vào bế tắc, bi kịch đến cô độc cùng đường. Bông hồng trao đi, là một tấm lòng không vị kỉ, không chỉ cầu thì cá nhân đã có ý thức hướng đến cộng đồng. Hãy thử nghĩ xem, nếu xã hội này chỉ biết giữ mãi bông hồng thì chẳng phải sớm muộn gì chúng cũng sẽ héo úa, tàn phai đó ư.

Nhưng không phải cứ trao đi bông hồng một cách hờ hững, vô tâm vô cảm là xong. Vấn đề là ở sự chân thành và yêu thương thành thật, là ở khát vọng muốn cống hiến cho đời chứ không phải là việc cố gắng chứng tỏ ta là người tốt, để hãnh tiến với đời. Cuộc sống cần sự chân thành, và hơn thế tiếng nói của trái tim càng cần thành thật, có như vậy tâm hồn ta mới không bị giày xéo bởi những sự lối dừa mà ta đã tạo ra. Thành thật trao đi bông hồng, mùi hương là phần thưởng xứng đáng cho bạn, mùi hương tỏa ra từ chính tâm hồn thân yêu và đáng quý của bạn. khi ấy, tự nhiên tâm hồn bạn là một bông hồng cho đời, chẳng cần tìm kiếm đâu xa.

Và bạn làm điều ấy bằng cách nào, trước hết là từ bỏ cái tôi to đùng của mình, biết sống hài hòa, nhân ái. Sống yêu thương, nhân ái với cộng đồng. không giữ sự ích kỉ, không có thái độ sợ hơn thua, thiệt hơn để mong dành nhiều lợi ích về phần mình. Chỉ một lần vậy thôi, ta có còn là người tốt?

Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm – Mẫu 3

100+ hình ảnh hoa hồng buồn - hinhanhsieudep.net

Chúng ta đã được học rất nhiều những bài học về cho và nhận nhưng đâu phải ai trong chúng ta cũng có thể cho đi bất cứ điều gì một cách dễ dàng bởi cho đi tức là chịu mất đi một điều gì đó. Nhưng bạn à, bàn tay ta tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm, cho đi một thứ, ta có thể mất đi thứ ấy nhưng thứ được nhận lại còn đáng quý hơn nhiều.

Sự thật đó là khi ta cầm bông hồng của mình trong tay dù có trao tặng nó cho một người mà ta yêu quý thì trên tay ta, mùi hương hoa hồng để lại không hề mất đi cho dù ta không còn giữ hoa hồng đó nữa. Bông hồng là biểu tượng cho cái đẹp, ở đây nó để chỉ những điều đẹp đẽ nhất mà con người có thể làm cho nhau. Hành động trao đi là hành động vô cùng cao thượng, là hành động cho trong Cho và Nhận. Trao đi bông hồng nghĩa là hành động cao thượng trao yêu thương, hạnh phúc đến mọi người. Và khi ta trao đi tình cảm, yêu thương, trao đi một điều gì đó của bản thân ta để mong muốn đem đến một điều tốt đẹp cho một người khác thì ta không hề mất đi một thứ gì mà còn nhận được cảm giác hạnh phúc khi làm điều tốt, niềm vui khi giúp đỡ người khác, niềm hân hoan khi trở thành một người thực sự có ích cho xã hội. Vậy, cả câu nói này có nghĩa là, khi ta trao đi yêu thương, trao đi những điều mà nhằm mục đích đem lại hạnh phúc cho người khác thì ngay bản thân ta cũng vì việc tốt mà mình đã làm mà có được những điều hạnh phúc từ đó.

Cho và Nhận có lẽ không phải là hai thái cực đối nghịch mà chúng tồn tại song hành như hai bản thể không thể nào tách rời. Cho không có nghĩa là ta đánh mất, cho là trao tặng. Thực ra cho không phải là một hành động gì đó quá xa vời mà chỉ những người giàu có hay phi thường mới làm được bởi đôi khi ta cho đi đâu phải là cho đi tiền bạc, của cải. Bông hồng mà ta trao đi có thể là một nụ cười cảm thông, một ánh nhìn đồng cảm, một cái nắm tay thân ái, một cái ôm chặt sâu hay một tình cảm nồng nàn. Chỉ đơn giản như vậy thôi, khi ta làm mỗi ngày một chút những việc ấy, ta thấy cuộc sống mình như đầy tràn hơn, ta hạnh phúc biết bao khi chỉ vì một lời an ủi động viên nhỏ của ta mà kéo một người ra khỏi vực sâu tuyệt vọng, chỉ một li nước nhỏ của ta có thể khiến cho bác lái xe đỡ nóng bức, có thể nở nụ cười tươi tắn. Cho nhiều nhất chính là tình cảm nhưng khi tình cảm cho đi, ta không mất đi một chút nào mà thậm chí còn nhận lại biết bao tình cảm khác. Nhận được những tình cảm ấy, ta lại hạnh phúc biết bao trước việc làm nhỏ bé của mình đã giúp đỡ cho biết bao nhiêu người được niềm vui. Dư vang hạnh phúc của việc tốt mà mình làm sẽ còn đọng lại mãi.
Sống trên đời không thể không biết trao đi một thứ gì, chính trao đi mới cho ta nhận được nhiều điều. Nếu sống ích kỉ, chỉ biết đến bản thân mình, con người rồi sẽ có ngày rơi vào bi kịch giống như Biển Chết, cả đời chỉ biết giữ lấy hạnh phúc cho riêng mình không bao giờ chia sẻ nên cũng không bao giờ được sẻ chia. Những người như vậy, không hiểu được giá trị của việc cho và nhận và sẽ mãi mãi không thể cảm nhận được mùi hương nồng nàn của bông hồng trao đi.

Ngay hôm nay hãy trao đi những đóa hoa hồng đẹp nhất để trao yêu thương đến nơi mà bạn muốn, sau cùng trên đôi tay mình, hương thơm tuyệt vời sẽ còn vương vấn mãi.

Kết

Với dàn ý và 3 bài văn mẫu đề tài nghị luận Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm của Vanmau.com. Hy vọng bạn sẽ có thểm nhiều ý tưởng cho bài viết của mình.