Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt hay nhất lớp 5

Bài thơ: Chú thợ điện (Nguyễn Lãm Thắng)

Đề bài: Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – Văn mẫu lớp 5

Văn mẫu Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – văn mẫu lớp 5: Top 3 những bài Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt được Vanmau.com sưu tầm, chọn lọc những bài văn hay cho các em học sinh tham khảo hoàn thiện làm bài văn tả người – Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt. Hỗ trợ các em tìm được đa dạng chọn lựa các bài văn tả tngười thích hợp đối với bản thân mình nhất, chuẩn bị tốt cho các bài viết bộ môn Tập làm văn lớp 5 nói riêng và Tiếng Việt lớp 5 nói chung. Các em hoàn toàn có thể thay đổi nội dung theo ý mà các em muốn để có thể Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt một cách hay nhất nhé. Xin mời các em cùng tham khảo các bài viết chi tiết về Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – văn mẫu Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt.

Tìm hiểu khái niệm về Bác sĩ

Dàn ý: Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt

I. Mở bài:

Giới thiệu người em định tả: (Gặp đâu? tên gì? Làm nghề gì?) Cô bác sĩ của đoàn y tế khám bệnh cho dân nghèo, làm công tác từ thiện của Hội Chữ thập đỏ.

II. Thân bài:

  1. Tả ngoại hình:

– Vóc dáng: gầy gầy, cao, làn da trắng hồng

– Khuôn mặt: thon thả, hình trái xoan, mắt to và đẹp, miệng  tươi cười, môi đỏ như son.

– Mái tóc: dài, búi gọn trong kẹp lưới thành một búi nhỏ dễ thương. Đầu đội mũ trắng có huy hiệu của Hội Chữ thập đỏ.

– Công việc: bác sĩ mặc áo blouse trắng, túi áo có thêu tên: bác sĩ Phương. mặc quần dài cũng màu trắng, khi tiếp xúc với bệnh nhân cô mang khẩu trang y tế, chỉ để lộ đôi mắt đẹp với hàng mi cong, thanh tú.

2. Tả hoạt động:

– Bác sĩ khám sức khỏe cho dân nghèo: sử dụng ống nghe để nghe mạch tim, phổi. mở nhẹ mi mắt của bệnh nhân, hỏi han tận tình mới đọc tên thuốc cho y tá phụ việc ghi. Bệnh nhân cầm phiếu đi nhận thuốc quầy thuốc bệnh xá.

– Bác sĩ làm việc liên tục nhưng vẫn hòa nhã, nhiệt tình đối với người dân, dịu dàng đối đồng nghiệp và y tá phụ việc.

3. Ấn tượng với em:

– Bác sĩ rất trẻ, dịu dàng đáng mến.

– Bác sĩ từ tốn, nghiêm trang nhưng mà quan tâm đến người dân 

Bác sĩ không ngại việc khó, hết lòng lau rửa vết thương cho em bé mười tuổi và phát thuốc.

III. Kết luận:

– Nêu tình cảm của em với người vừa mới gặp: cảm phục khả năng làm việc tận tình, kỹ lưỡng của cô bác sĩ, em có tình cảm ngưỡng mộ trước cô bác sĩ khả ái, duyên dáng, tận tâm.

mơ ước lớn lên em cũng học ngành Y để cống hiến sức mình cho Tổ quốc.

Bài văn mẫu 1: Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – Cô y sĩ điều dưỡng

Tuần vừa rồi, em bị ốm phải khám bệnh tại bệnh viện tỉnh. Tại đây, em gặp một cô y sĩ điều dưỡng rất đáng mến.

cô y sĩ còn rất trẻ, cô chỉ  khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Vóc người cô nhỏ và xinh. Cô có nước da trắng da em bé. mái tóc cô búi gọn trong cái mũ trắng. Vài sợi mái tóc mái loà xoà trước trán cô, ló ra khỏi vành mũ. cô có mặt tròn trịa, cặp mắt lớn, cặp lông mày vòng cung thanh mảnh. Đôi môi hình trái tim được tô một lớp son màu hồng nhạt, trông cô duyên dáng hẳn ra.

Cô mặc áo blouse trắng, ngắn tay, để lộ khỉu tay, cánh tay thon thả, đôi bàn tay nhỏ và xinh với những ngón tay tháp bút xinh xinh.

Cô y sĩ đọc tên bệnh nhân rõ ràng rồi đưa họ vào phòng khám. Trước khi bác sĩ khám bệnh, cô đo huyết áp cho bệnh nhân và ghi vào sổ bệnh án. Cô làm việc nhẹ nhàng, thành thục. cô ân cần nói với bệnh nhân: “Các cô chú cởi áo khoác ra nghen, đo huyết áp xong thì mặc vào lại ạ.”. Cô tận tình dắt tay một cụ già, để cụ ngồi vào ghế tựa chờ bác sĩ khám. cô nói năng nhỏ nhẹ, nết na. Lúc bác sĩ kê đơn thuốc xong, cô dặn kĩ bệnh nhân cách dùng thuốc và hướng dẫn họ tới quầy thuốc của bệnh viện để lấy thuốc. Bệnh nhân đến khám ngày hôm ấy rất đông. Cô y sĩ làm việc liên tục nhưng mà cười tươi luôn nở trên môi. Có vài bệnh nhân đi nhầm khoa, cô tận tình chỉ dẫn họ tới khoa mà họ muốn đến. Cô rất niềm nở.  Khuôn mặt xinh xắn đầy thiện cảm, có duyên và với chuyên môn vững vàng, cô y sĩ toát lên vẻ đẹp nhã nhặn đầy lòng nhân ái. Tấm lòng của cô đúng như câu biểu ngữ được treo ở bệnh viện: “Lương giống như từ mẫu” (Thầy thuốc như mẹ hiền).

Khám bệnh xong, về tới nhà em nhớ hoài nụ cười hiền dịu của cô y sĩ. Em thấy cô thật đẹp. Thế mới biết nét đẹp của một người con gái không phải chỉ vì họ đẹp mà còn vì họ biết cư xử đẹp. cô y sĩ em gặp mà chính là người con gái giống như vậy.

Y sĩ điều dưỡng là phụ tá đắc lực của bác sĩ, là người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Ngoài chuyên môn được rèn luyện của mình, người y sĩ điều dưỡng còn phải có tấm lòng nhân ái, yêu thương bệnh nhân mới hoàn thành tốt công việc. Suốt buổi khám bệnh, nhìn cô y sĩ làm việc, mong ước vào học ngành y của em càng thêm mạnh mẽ. Em sẽ cố gắng học giỏi để thi vào trường Đại học Y, trở thành người bác sĩ tốt.

Bài văn mẫu 2: Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – Chú thợ điện

Nắng chiều rải nhẹ trên đường về nhà. phía xa xa, em chợt thấy một nhóm các chú thợ điện đang đo và lắp đặt chiếc công tơ tại gần khu phố em. Trong đấy, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và kiểm tra công tơ.

Bỗng có người gọi tên chú. thì ra, chú tên là Hiệp. Em đứng ngắm chú hồi lâu. Chú khoảng ba mươi tuổi. Bộ áo lao động màu cam vô cùng vừa vặn với vóc dáng to, cao của chú. mặt chú vuông vắn. mái tóc chú màu đen. nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật. Trông chú thật hiền .

Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nét cười thật tươi. Em tiến lại gần chú rồi chào: “Cháu chào chú ạ!” Chú từ trên cột điện leo xuống, nhìn em và cười: ” Chào cháu nhe, thế sau này cháu có muốn làm công việc như chú không?” Em đáp: “Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?” Chú cười: “À! Công tơ điện dùng để đo lượng điện đã sử dụng cháu ạ!

Lưng chú đã ướt đẫm mồ hôi nhưng chú vẫn rất hăng say làm việc. Tay chú nhanh thoăn thoắt. mặc dù em không có hiểu rõ công việc mà chú đang làm tuy nhiên với thái độ làm việc như thế, em biết chú là một người vô cùng yêu nghề. Nếu không có người thợ điện như chú sửa chữa kịp thời thì sinh hoạt của người dân sẽ gặp khó khăn. Em đang chú tâm nghe các chú nói chuyện thì chú quay qua nói: ” Thôi muộn rồi đó, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng.”

Em giật mình , chú nhắc em mới nhớ. Thôi đành chia tay chú tại đây vậy. Tuy bóng dáng chú đang xa dần nhưng mà em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp – một người thợ điện gần gũi và biết quan tâm tới người khác.

Bài văn mẫu 3: Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – Chú bộ đội

Trong cuộc sống, có những người, chúng ta đã được gặp một lần nhưng còn lưu lại những ấn tượng không phai. Và ngày hôm qua, người đã để lại ấn tượng cho em sâu sắc là một chú thương binh trên xe khách.

Chiều hôm qua, em và bà nội ra bến xe để về quê chơi, xe khách người lên kẻ xuống hối hả, đông đúc. Trong xe đông kín người, hai bà cháu không tìm được ghế ngồi nên đành phải đứng. Bỗng từ sau lưng em, một giọng trầm tĩnh cất tiếng mời bà ngồi. Em quay lại thì thấy một chú đã có tuổi đứng dậy một cách khó nhọc nhường chỗ cho bà cháu em ngồi xuống. Nhìn chú, em đoán chú đã tầm ngoài 50 tuổi, da mặt chú đen sạm, cái sạm đen của cuộc sống vất vả, lăn lộn nhiều mưa nắng. Mái tóc cắt ngắn và lốm đốm sợi bạc. Đôi mắt chú có vẻ không còn tinh nhanh lắm ẩn dưới cặp lông mày lưỡi mác, thoạt nhìn có pha chút dữ dằn nhưng nhìn kĩ có vẻ rất cương nghị. Ánh mắt chú nhìn rất kiên định, rắn rỏi của người từng trải. Hai má chú hơi hóp và hàng ria mép dày đen. Chú cười nụ cười hiền lành để lộ ra vết nhăn ở đuôi mắt và ánh mắt chất chứa nhiều dịu dàng, ấm áp. Chú mặc một bộ quân phục màu xanh lá đã ngả bạc, em đoán chú đã từng là người bộ đội cụ Hồ. Điều đặc biệt nhất khiến em chú ý ở chú là một bên ống chân chú, em nhìn thấy đó là một bên chân giả, có lẽ chú là thương binh. Em chưa kịp hỏi thì chú đã khó nhọc lách người ra cửa xe để xuống. Xe đã chuyển bánh nhưng em vẫn cố nhoài người ra cửa sổ nhìn theo chú đang tập tễnh bước đi.

Xe đã đi xa, bóng dáng chú đã khuất trong dòng người xuôi ngược nhưng mái tóc hoa râm, nụ cười hiền lành và nhất là ánh mắt nghiêm nghị của chú đã in đậm trong tâm trí em. Tuy chỉ mới gặp chú lần đầu nhưng em đã rất quý mến người thương binh đó.

Bài văn mẫu 4: Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – Chú bé đánh giày

Trong cuộc sống chúng ta gặp rất nhiều người. Có những người chỉ gặp một lần thôi nhưng để lại cho chúng ta những ấn tượng sâu sắc không thể nào quên. Và cậu bé đánh giầy em từng gặp trên đường là một người như thế – một người em mới chỉ gặp một lần nhưng ấn tượng về cậu bé ấy khiến em không thể quên được.

Vào một sáng thứ bảy, khi được ba mẹ cho ra ngoài ăn sáng, em đã gặp một cậu bé đánh giày. Cậu bé ấy người nhỏ nhắn, thấp hơn em hẳn một cái đầu, em đoán chừng cậu bé ấy cũng ít tuổi hơn em. Hôm đó, trời mới vào đông se se lạnh, nhưng cậu bé đó chỉ mặc độc trên người một chiếc áo thun mỏng cộc tay đã cũ mèm. Bên dưới mặc một chiếc quần ngố dài tới đầu gối để lộ đôi chân đen mà gầy gò.

Bàn chân thì đeo đôi dép tổ ong, chắc cậu được ai đó cho lại vì nó to hơn hẳn so với size chân của cậu. Cậu bé có một khuôn mặt rất đáng yêu, nhưng có lẽ vì đi nắng nhiều nên da cậu đen cháy lại. Đôi mắt to và tròn, trong vắt như hòn bi ve. Gương mặt nhỏ lấm tấm những vết bẩn.

Nhưng điều khiến cho gương mặt cậu bé ấy thu hút ánh nhìn của em đó là bởi nụ cười tươi rói nở trên môi cậu. Em cảm nhận được sự yêu đời từ nụ cười đó của cậu. Mặc dù còn rất nhỏ đã phải ra ngoài bươn trải kiếm sống nhưng cậu bé ấy vẫn vui vẻ và hồn nhiên. Em thấy cậu bé đi tới các bàn ăn, hỏi từng người xem họ có muốn đánh giày không? Dù có người từ chối, nhưng cậu bé đó vẫn không tỏ ra khó chịu hay buồn bã mà vui vẻ đi sang bàn khác.

Thấy vậy em quay ra bảo ba: “Ba ơi, giày ba bẩn rồi kìa. Ba nhờ cậu bé kia đánh giày hộ ba đi.” Ba em biết em muốn giúp cậu bé. Liền gọi cậu bé lại, nhờ đánh giày. Khi thấy có người kêu đánh giày cậu bé ấy mừng lắm. Đôi mắt đen sáng lung linh, và nụ cười trên môi như càng tươi hơn. Em rất thương cậu bé. Vì cậu bé ấy tuy còn nhỏ tuổi hơn em nhưng đã phải chịu nhiều khổ cực. Đáng ra tuổi của cậu bé đó phải được vui vẻ nô đùa và được chăm sóc. Nhưng thực tế cậu bé ấy lại phải ra đường, dãi nắng dầm mưa để có thể mưu sinh.

Về đến nhà hình ảnh của cậu bé nhỏ nhắn ấy vẫn in đậm trong đầu em. Nếu lúc này có một điều ước em sẽ ước tất cả trẻ em trên trái đất này đều được sống trong một tuổi thơ hạnh phúc mà không phải đi kiếm tiền sớm như vậy.

Hy vọng sau khi đọc các bài văn mẫu tả Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt – văn mẫu lớp 5 các em đã tìm thêm được nhiều từ ngữ, ý hay để tả thầy cô giáo của mình.

Mời các em tham khảo các bài văn Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt lớp 6, Tả người mà lần đầu tiên em gặp mặt lớp 7 và các bài văn mẫu khác.

Viết một bình luận